Ngoại Tình Tha Thứ: Vì Sao Tôi Không Thể “Chạm” Vào Vợ?

Ở tuổi 38, sau 10 năm hôn nhân và có một cậu con trai 8 tuổi, tôi từng tự hào về một gia đình hạnh phúc, nơi vợ chồng ít xảy ra tranh cãi, kinh tế ổn định, và con cái ngoan ngoãn. Niềm tin tôi dành cho vợ là tuyệt đối.

Không thể chạm vào vợ sau nửa năm tha thứ em ngoại tình

Thế nhưng, mọi thứ tan vỡ vào một buổi tối hơn nửa năm trước, khi tôi phát hiện ra vợ ngoại tình. Khi đối diện với tôi, cô ấy đã thú nhận tất cả. Sai lầm lớn nhất của tôi có lẽ là việc ép cô ấy kể chi tiết mọi chuyện, để rồi giờ đây tôi luôn bị ám ảnh bởi những hình ảnh về sự vui vẻ, thân mật giữa cô ấy và người đàn ông kia.

Vợ tôi đã cầu xin tôi nghĩ đến con mà đừng ly hôn, giải thích rằng sai lầm của cô ấy chỉ là sự tìm kiếm chút ấm áp và quan tâm từ người khác. Sau cuộc nói chuyện đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ, do quá tập trung vào công việc và bạn bè, tôi đã không còn quan tâm đến vợ mình như trước. Tôi xem sự hiện diện và chăm sóc của cô ấy là điều hiển nhiên. Mất hai tuần để tôi cân nhắc kỹ lưỡng. Con trai tôi đang học tiểu học và rất gắn bó với mẹ. Tôi sợ rằng việc ly hôn sẽ gây tổn thương cho con. Cuối cùng, tôi quyết định tha thứ. Vợ tôi chủ động đổi số điện thoại và xóa hết các tài khoản mạng xã hội.

Tôi đã hy vọng thời gian có thể chữa lành mọi vết thương. Nhưng thực tế không phải vậy. Sáu tháng đã trôi qua, nhưng tôi vẫn không thể gần gũi vợ. Ban ngày, chúng tôi vẫn trò chuyện bình thường về con cái và công việc nhà. Nhưng khi đêm xuống, nằm cạnh vợ, tôi cảm thấy trái tim mình nặng trĩu. Nhiều lần, cô ấy chủ động ôm tôi, nhưng chỉ cần chạm vào cô ấy, tôi lại nghĩ đến cảnh cô ấy đã từng ôm ấp, âu yếm một người đàn ông khác. Cảm giác ghen tuông và tủi nhục ập đến, khiến mọi ham muốn trong tôi biến mất.

Tôi vẫn là một người đàn ông và có những nhu cầu sinh lý. Nhưng thay vì gần gũi vợ, tôi chọn cách tự giải quyết một mình. Đôi khi, tôi khóa cửa phòng tắm và xả nước thật to để che đi tiếng động, sợ vợ hoặc con phát hiện. Sau khi xong việc, tôi cảm thấy mình thật đáng thương. Vợ tôi nhận ra sự thay đổi này. Chúng tôi giờ đây giống như hai người bạn cùng nhà, cùng nhau nuôi con và chia sẻ trách nhiệm, nhưng đã mất đi sự gắn kết về thể xác. Có những đêm, tôi thức giấc và nhìn sang thấy vợ đang ngủ say, khuôn mặt hiền lành. Tôi muốn đưa tay ôm cô ấy, nhưng lại không thể. Trong tâm trí tôi, hình ảnh vợ trong vòng tay người đàn ông khác vẫn hằn sâu như một vết sẹo không thể lành.

Tôi chia sẻ câu chuyện này vì không biết có ai đang trải qua hoàn cảnh tương tự như tôi không, tha thứ bằng lời nói nhưng trái tim thì chưa bao giờ thực sự quên được. Tôi đã cố gắng giữ gìn gia đình cho con, nhưng sáu tháng qua, tôi cảm thấy mình chỉ đang đóng vai một người chồng đúng nghĩa về trách nhiệm, còn cảm xúc thì đã chết kể từ ngày hôm đó. Liệu tôi có thể tìm lại được cảm xúc với vợ, hay phải chấp nhận sống nửa đời còn lại trong một cuộc hôn nhân thiếu đi sự gần gũi và yêu thương?

Admin


Nguồn: VnExpress

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *