“Tao thất nghiệp rồi mày ạ,” dòng tin nhắn ngắn gọn của một người bạn thân đã giáng một đòn mạnh vào tôi, đặc biệt khi bản thân tôi cũng đang chật vật tìm kiếm việc làm giữa làn sóng cắt giảm nhân sự. Với bạn tôi, người từng là một quản lý cấp cao với gần 10 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực đào tạo dự án, việc đột ngột mất việc là điều không ai ngờ tới.
Những con số thống kê không hề nói dối: Báo cáo cho thấy trong nửa đầu năm 2025, tỷ lệ thất nghiệp ở Việt Nam có xu hướng giảm nhẹ ở nhóm lao động trong độ tuổi lao động, đạt 2,22%. Tuy nhiên, đáng chú ý là tỷ lệ này lại tăng lên ở nhóm thanh niên từ 15-24 tuổi, lên đến 8,06%. Tôi và bạn tôi, những người thuộc nhóm lao động trên 30 tuổi, với gần một thập kỷ kinh nghiệm làm việc, vẫn còn gánh nặng trả nợ và trách nhiệm với gia đình, đang phải đối mặt với áp lực không nhỏ từ cuộc khủng hoảng tuổi 30.
Thực tế, thất nghiệp có thể xảy đến với bất kỳ ai, ở mọi lứa tuổi. Tuy nhiên, tình trạng này, đặc biệt trong giai đoạn này của cuộc đời, dường như đẩy tôi, bạn tôi, và hàng triệu người trẻ khác đang tìm việc vào một cuộc khủng hoảng thực sự. Điều này càng trở nên trầm trọng hơn khi các công ty ngày càng đưa ra những yêu cầu khắt khe hơn đối với ứng viên.
Dạo một vòng quanh các trang web tuyển dụng lớn nhất Việt Nam, không khó để bắt gặp những thông tin tuyển dụng đầy hấp dẫn, với hàng chục ngàn việc làm mới mỗi tháng. Tuy nhiên, phần lớn các vị trí này lại tập trung vào các lĩnh vực như bán hàng, kinh doanh, hoặc marketing và quảng cáo. Đáng nói, nhiều doanh nghiệp vẫn liên tục đăng tuyển, ứng viên thì nộp hồ sơ rất nhiều, nhưng lại không nhận được phản hồi. Bản thân tôi, sau khi chấp nhận hạ mình từ vị trí quản lý xuống chuyên viên, nộp hồ sơ vào các vị trí marketing, từ bỏ mức lương tốt trước đây, giờ đây đang phải vật lộn để tìm một công việc với mức lương 12 triệu đồng.
Sau ba tháng ròng rã gửi đi 40 CV kèm hồ sơ dự án, tôi vẫn chưa nhận được bất kỳ phản hồi nào. Thậm chí, tôi nhận thấy nhiều doanh nghiệp vẫn tiếp tục tuyển dụng cho cùng một vị trí, số lượng ứng viên cạnh tranh ngày càng tăng, nhưng sau nhiều tháng, họ vẫn không gỡ thông báo tuyển dụng. Hồ sơ của tôi được thông báo là đã xem, nhưng tôi vẫn mòn mỏi chờ đợi một tin nhắn, cuộc gọi, hay email phản hồi.
Trong các hội nhóm tuyển dụng, các vị trí tuyển dụng chủ yếu tập trung vào các mảng như chạy quảng cáo, vận hành sàn thương mại điện tử, hoặc liên quan đến lĩnh vực sức khỏe. Đáng chú ý, mức lương cho những vị trí này thường khá thấp và chấp nhận sinh viên mới ra trường. Do đó, việc cạnh tranh với những người trẻ để có được mức lương 8-10 triệu đồng trở nên vô cùng khó khăn.
Ngay cả trên các hội nhóm việc làm lớn trên Facebook, với hàng triệu thành viên, số lượng người than thở về tình trạng thất nghiệp cũng rất lớn. Trào lưu này thậm chí lan sang cả Threads, với những bài viết thu hút hàng chục ngàn lượt tương tác chỉ vì chủ đề thất nghiệp.
Ngồi trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, bên cạnh là bát mì tôm ăn vội, tôi liên tưởng đến câu nói: “Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai?”. Rõ ràng, việc định hướng nghề nghiệp cho các bạn trẻ, đặc biệt là những người còn đang ngồi trên ghế nhà trường, là vô cùng quan trọng. Bởi lẽ, có những ngành đặc thù như thiết kế, kỹ sư, cơ khí… gần như không nhận được CV nào, trong khi nhiều ngành nghề khác, điển hình như marketing, lại đang “thừa nhân sự”.
Sự mất cân bằng giữa thừa và thiếu nhân lực có thể dẫn đến nhiều hệ lụy. Tình trạng thất nghiệp do ngành nghề quá thừa hoặc quá thiếu có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Đặc biệt, trong bối cảnh nhiều người trẻ sẵn sàng chấp nhận thất nghiệp nhiều tháng, thậm chí cả năm, chỉ để chờ đợi một công việc như ý.
Admin
Nguồn: VnExpress