Ronaldo: Vết thương lòng khó phai mờ

Cristiano Ronaldo đã ghi 952 bàn thắng trong sự nghiệp lẫy lừng của mình, một con số tiệm cận cột mốc 1.000 bàn, một thành tích mà ít ai dám mơ tới, ngay cả những huyền thoại bóng đá. Tuy nhiên, đằng sau những vinh quang đó là một nỗi buồn sâu kín mà anh luôn mang theo suốt hai thập kỷ qua. Người đầu tiên nhận ra tiềm năng phi thường của cậu bé gầy gò đến từ Madeira, cha anh Jose Dinis Aveiro, đã không thể chứng kiến phần lớn sự nghiệp đỉnh cao của con trai, chỉ kịp nhìn thấy 27 bàn thắng đầu tiên.

Ronaldo chỉ tay nhìn lên trời để mừng bàn thắng nâng tỷ số lên 2-0 cho Al Nassr trong trận thắng Al Rayyan 2-1 ở lượt hai AFC Champions League Elite 2024-2025 ngày 30/9/2024.
Ronaldo ghi bàn: Al Nassr thắng Al Rayyan 2-1 tại AFC Champions League. Ảnh: Internet

Ronaldo từng chia sẻ rằng anh chưa bao giờ có một cuộc trò chuyện thực sự bình thường với cha mình. Ông Dinis, một cựu chiến binh Bồ Đào Nha từng tham gia các cuộc chiến ở Mozambique và Angola, phải chịu đựng những vết thương tâm lý nặng nề. Thêm vào đó, chứng nghiện rượu đã khiến ông trở nên xa cách với gia đình, đặc biệt là với cậu con út Cristiano.

Trong cuộc phỏng vấn năm 2019 với MC Piers Morgan, Ronaldo đã không kìm được nước mắt khi nói về cha mình: “Tôi chưa bao giờ thực sự hiểu ông ấy. Chúng tôi không thể trò chuyện một cách bình thường. Mọi thứ thật khó khăn.”

Mặc dù vậy, chính người cha ấy đã đưa Ronaldo đến với bóng đá. Khi còn làm quản lý trang thiết bị tại câu lạc bộ địa phương Andorinha, ông Dinis thường dẫn con trai theo cùng. Ronaldo thường chạy quanh sân, đá những quả bóng cũ, và trong ánh mắt của người cha luôn ánh lên một niềm tin mãnh liệt rằng cậu bé này sẽ tiến rất xa.

Nhưng vào ngày 6 tháng 9 năm 2005, khi Ronaldo mới 20 tuổi và bắt đầu tỏa sáng trong màu áo Manchester United, ông Dinis đã qua đời vì suy gan. Sự ra đi đột ngột này đã gây ra một cú sốc lớn cho CR7, một nỗi đau mà anh chưa bao giờ thực sự vượt qua được.

Chị gái của Ronaldo, Katia Aveiro, từng kể rằng gia đình đã không thể nói lời tạm biệt cha một cách trọn vẹn trong ngày tang lễ. Hàng trăm người hiếu kỳ và phóng viên đã tràn vào nghĩa trang, phá vỡ không gian riêng tư của gia đình. “Các ngôi mộ bị giẫm đạp, tường bị trèo lên. Chúng tôi không thể rời đi một cách thanh thản. Đó là một thảm kịch, không có chút tôn trọng nào,” Katia viết trên Instagram.

Chính trải nghiệm đau lòng đó đã khiến Ronaldo không bao giờ đặt chân đến nghĩa trang nữa. Ngay cả khi người đồng đội ở đội tuyển Bồ Đào Nha, Diogo Jota, qua đời ở tuổi 28 vào tháng 7 vừa qua.

Cristiano Ronaldo hồi bé cùng mẹ Maria Dolores Aveiro và bố Jose Dinis Aveiro.
Tuổi thơ Ronaldo: Ảnh cùng mẹ Maria Dolores và bố Jose Dinis. Ảnh: Internet

Trong cuộc trò chuyện gần đây với MC Piers Morgan, Ronaldo giải thích: “Mọi người chỉ trích tôi rất nhiều, nhưng như tôi đã nói, tôi không còn quan tâm đến dư luận. Khi lương tâm mình trong sạch, bạn không cần phải lo lắng về những gì người khác nói. Thứ nhất, kể từ khi cha tôi qua đời, tôi chưa bao giờ đến nghĩa trang lần nào. Thứ hai, với danh tiếng của mình, bất cứ nơi nào tôi đến cũng sẽ trở thành một ‘rạp xiếc’. Tôi không đến vì nếu tôi xuất hiện, sự chú ý sẽ đổ dồn vào tôi, và tôi không muốn điều đó. Tôi không có ý chỉ trích ai, nhưng trong những thời khắc nhạy cảm như vậy, việc trả lời phỏng vấn, nói về Jota, về bóng đá… thật sự không phù hợp.”

Câu trả lời này không phải là một lời biện minh, mà là sự nhắc nhở về một vết thương chưa bao giờ lành. Sự ra đi của người cha không chỉ khiến Ronaldo sợ những đám tang, mà còn khiến anh tránh xa mọi ký ức về sự mất mát.

Cristiano Ronaldo được truyền thông săn đón khi dự đám tang của bố ở Funchal, Bồ Đào Nha.
Ronaldo tại đám tang bố ở Bồ Đào Nha: Truyền thông săn đón. Ảnh: Internet

Khi ông Dinis lâm bệnh, Ronaldo đang ở giai đoạn đầu sự nghiệp tại Manchester United. Anh nhớ lại khoảnh khắc đặc biệt khi huấn luyện viên Alex Ferguson, người mà anh coi như người cha thứ hai, đã dang tay cảm thông. “Cha tôi đang nằm viện, tôi rất suy sụp. Tôi đã nói chuyện với Sir Alex, và ông ấy bảo: ‘Cristiano, con có thể về thăm cha hai, ba ngày. Đội có những trận đấu khó khăn, nhưng ta hiểu tình cảnh này’. Với tôi, đó là điều quý giá nhất. Hơn cả những danh hiệu, hơn cả những chiếc cúp, đó là tình người mà tôi không bao giờ quên.”

Sự cảm thông đó đã khiến Ronaldo gắn bó với Ferguson suốt đời, và chính mối quan hệ ấy đã giúp anh trưởng thành hơn cả về bóng đá lẫn nhân cách.

Sau khi cha qua đời vào năm 2005, Ronaldo sống như để bù đắp tất cả. Năm Quả Bóng Vàng, năm chức vô địch Champions League, chức vô địch Euro 2016 và hai Nations League với đội tuyển Bồ Đào Nha, cùng hàng trăm bàn thắng ở đẳng cấp cao nhất – tất cả đều không có ông Dinis chứng kiến. “Ông ấy không thấy tôi nâng cúp, không thấy tôi được vinh danh, không gặp các con tôi. Ông ấy mất quá sớm,” Ronaldo từng nghẹn ngào nói.

Gần 20 năm sau ngày ấy, Ronaldo vẫn trân trọng ký ức về cha. Vào tháng 9 năm 2024, khi ghi bàn trong trận Al Nassr thắng Al Rayyan 2-1 tại AFC Champions League, anh không nhảy xoay như thường lệ, mà giơ hai tay và hướng ánh mắt lên trời. Sau trận đấu, anh chia sẻ: “Bàn thắng hôm nay thật đặc biệt. Tôi ước cha tôi còn sống. Hôm nay là sinh nhật của ông ấy.”

Những người bạn cũ của ông Dinis kể rằng khi còn sống, ông thường khoe con trai với niềm tự hào vô bờ bến: “Thằng bé sẽ là cầu thủ hay nhất thế giới.” Và lời tiên đoán ấy đã trở thành sự thật. Ronaldo đã vươn lên đỉnh cao, trở thành một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử, nhưng trong sâu thẳm trái tim anh, vẫn luôn có một khoảng trống không thể lấp đầy, một nỗi nhớ về người cha đã không thể chứng kiến trọn vẹn những thành công của anh.

Admin


Nguồn: VnExpress

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *