Cuộc sống vốn dĩ không phải là một bản nhạc du dương, êm đềm mà là một vũ điệu đa sắc, khi trầm khi bổng. Hóa ra, bình yên thật sự không nằm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, mà là khả năng tìm thấy sự nhẹ nhàng trong tâm hồn ngay giữa những ồn ào, náo nhiệt của cuộc sống. Ở tuổi này, tôi chỉ mong tìm được một người bạn đồng hành, cùng tôi sống hết mình, cười thả ga, ăn những món mình thích, và nếu mệt mỏi, thì cùng nhau buông bỏ mọi thứ.
Tôi là tuýp người pha trộn giữa lý trí và sự lười biếng, vừa có thể làm việc chăm chỉ vừa thích tận hưởng những giây phút thư giãn. Tôi có thể giải quyết một kế hoạch phức tạp vào buổi sáng, nhưng cũng có thể hoàn toàn suy sụp vào buổi tối chỉ vì đói bụng. Thú vui của tôi là xem điện thoại, đi du lịch bụi, thưởng thức ẩm thực, ngủ ngon giấc, và nghe audio thay vì đọc sách, đặc biệt là được thả mình thư giãn sau những ngày làm việc căng thẳng mà không cần phải giải thích với ai. Tôi không phải là người nói nhiều, nhưng sẽ trở nên cởi mở hơn với người mình yêu thương.
Tôi không tìm kiếm một “nửa kia định mệnh” trong mơ, mà chỉ mong gặp được một người đàn ông giỏi giang, có điều kiện kinh tế ổn định, tốt bụng, biết cách tận hưởng cuộc sống, có khiếu hài hước và sẵn sàng “điên” cùng tôi. Anh ấy cao trên 1m7, vì tôi thích ngước nhìn. Tôi không cần anh ấy quá nghiêm túc, chỉ cần đủ “điên” để kéo tôi ra khỏi sự lười biếng, đủ vững chãi để tôi có thể dựa vào, và đủ tử tế để tôi tin tưởng. Tôi ngưỡng mộ một người đàn ông giỏi giang, giàu có, hài hước. Giỏi để không bị lạc lối trong cuộc sống phức tạp này. Giàu để chúng ta không phải tranh cãi về tiền bạc, và nếu anh ấy có thể “nuôi” tôi thì càng tốt, vì tôi đã quá mệt mỏi với những vất vả rồi. Tốt bụng để tôi không phải luôn cảnh giác. Vui vẻ để cùng tôi tận hưởng những khoảnh khắc “sập nguồn” sau một ngày dài mà vẫn cảm thấy cuộc sống đáng giá.
Tôi không mong đợi một tình yêu “chữa lành”, mà là một tình yêu “đủ vị”, có cãi vã, có tiếng cười, có những khoảnh khắc im lặng thấu hiểu, và có những buổi ăn khuya cùng nhau khi cả hai đều đang căng thẳng. Anh ấy có thể cùng tôi nằm nghe nhạc, than thở về cuộc đời, rồi cười phá lên và ôm tôi khóc như chưa bao giờ được khóc. Nếu anh là người từng trải qua những va vấp, từng vấp ngã, từng mệt mỏi nhưng vẫn muốn cười, muốn khóc, vẫn biết cách tìm niềm vui và vẫn tin vào con người, thì chúng ta có thể thử trò chuyện. Tôi không cần anh phải “cứu” tôi, chỉ cần “nuôi” tôi là đủ. Bởi vì hạnh phúc không ở đâu xa xôi, chỉ cần có một người đủ giỏi, đủ giàu, đủ ấm áp, và sẵn sàng “sập nguồn” cùng tôi. Ở tuổi 33, tôi đã đủ trưởng thành để không còn ảo tưởng, nhưng vẫn chưa đủ “hiền” để hết nổi loạn.
(Độc giả có thể liên hệ qua email henho@vnexpress.net hoặc số điện thoại 024 7300 8899, máy lẻ 4529 để được hỗ trợ.)
Admin
Nguồn: VnExpress
