Cách đây vài tháng, tôi rời khỏi công ty gia đình mà không một lời giải thích, một quyết định đến sau sáu tháng sống trong môi trường làm việc độc hại. Trên danh nghĩa, lý do cho việc nghỉ việc là “không đạt kỳ vọng,” nhưng thực tế, tôi đã chủ động thoát ra khỏi một “lò nung” bào mòn cả về tinh thần và cảm xúc.
Công ty này là một doanh nghiệp gia đình điển hình với cấu trúc tổ chức lạc hậu: đội ngũ nhân sự chủ chốt bảo thủ và lớn tuổi, quy trình làm việc lỏng lẻo, mâu thuẫn nội bộ âm ỉ và áp lực công việc lớn. Môi trường này dễ khiến những người mới nhanh chóng kiệt sức chỉ sau vài tháng, bởi thiếu hệ thống hỗ trợ và quản trị bài bản, mọi hoạt động vận hành chủ yếu dựa trên quyền lực cá nhân thay vì năng lực thực sự. Người đứng đầu công ty là một người đàn ông lớn tuổi.
Con trai của ông chủ, trẻ hơn tôi, sau khi du học trở về đã được ưu ái giao nhiều vị trí quản lý khác nhau, dường như để chuẩn bị cho việc kế nghiệp. Tuy nhiên, đi kèm với đó là những tin đồn không hay, bao gồm cả việc anh ta từng có hành vi quấy rối tình cảm một nhân viên dù đã có gia đình. Sau một thời gian, anh ta bị buộc phải “ở nhà”. Khi quay trở lại làm việc, CEO đã đưa anh vào nhóm của tôi với vai trò nhân viên, có lẽ là một cách để giảm áp lực cho anh. Tôi bước vào câu chuyện này mà không hề có sự đề phòng. Anh ta là một người thông minh, có khả năng giao tiếp tinh tế và biết cách đọc vị cảm xúc của người khác.
Sau nhiều năm làm việc độc lập, tôi đã trở nên mềm yếu trước những lời động viên và những khoảnh khắc quan tâm tưởng chừng như chân thành. Tôi không nhận ra rằng mình đang mở cánh cửa dẫn vào một vòng xoáy độc hại, một chu kỳ lặp đi lặp lại: thao túng, giận dỗi, im lặng, rồi lại quay lại. Chu kỳ này diễn ra đều đặn đến mức tôi gần như có thể dự đoán trước. Một ngày anh ta quan tâm quá mức, ngày hôm sau lại nổi giận vô cớ. Khi tôi cố gắng giữ khoảng cách, anh ta im lặng như một hình phạt. Khi tôi cảm thấy mệt mỏi, anh ta lại quay trở lại với sự dịu dàng, khiến tôi tự nghi ngờ chính bản thân mình.
Sau mỗi chu kỳ, tôi lại càng kiệt quệ hơn, như thể bị hút cạn năng lượng bởi một người luôn khao khát tình cảm và cần một chỗ dựa. Đã có lúc tôi mệt mỏi đến mức bật khóc ngay tại văn phòng và tâm sự với một đồng nghiệp: “Em có muốn chị làm điều gì dại dột không? Anh ta chưa bao giờ cho chị một ngày bình yên.” Ngay cả khi tôi đau khổ đến vậy, anh ta vẫn lôi kéo tôi vào những cuộc trò chuyện dài, đổ lỗi và phân tích, khiến tôi tin rằng chính mình là người gây ra mọi vấn đề.
Ở một góc độ khác, CEO, cha của anh ta, biết rõ mọi chuyện. Ông biết điểm yếu của con trai mình, đã nghe những tin đồn và chứng kiến những hệ quả, nhưng ông đã không dám đối diện với sự thật. Thay vì giải quyết vấn đề tận gốc, ông chọn cách “dọn dẹp” bằng cách cho tôi nghỉ việc một cách êm đẹp để giữ gìn trật tự trong gia đình và công ty. Tám tháng làm việc ở nơi đó giống như bị nung trong một cái lò: áp lực, hỗn loạn, trách nhiệm lẫn lộn với cảm xúc. Tất cả những ảo tưởng về tình yêu, sự công nhận hay sự hy sinh vô điều kiện đều bị thiêu rụi. Tôi nhận ra rằng mình chỉ là nguồn cung cấp cảm xúc cho một người không thể tự đứng vững. Nếu tôi không bước ra, tôi sẽ biến mất trong chính cuộc đời mình. Tôi đã gửi cho anh ta một tin nhắn cuối, nhẹ nhàng và tử tế, như một lời chào vĩnh biệt.

Hai tháng sau, tôi nhận được thông báo nghỉ việc. Ngày hôm đó, tôi hiểu rằng số phận đang giúp tôi thoát khỏi một nơi khiến tôi kiệt quệ mỗi ngày. Ba tháng vừa qua, tôi đã học cách hồi phục: tự pha một tách cà phê, ngồi yên mà không bị ai làm phiền bởi những cơn giận dữ, hít thở và cảm nhận rằng mình vẫn còn sống. Tôi hiểu rằng: Tình cảm không bao giờ đi kèm với sự trừng phạt. Sự im lặng khi rời đi đôi khi là cách bảo vệ bản thân mạnh mẽ nhất. Không một môi trường độc hại nào có quyền quyết định giá trị của tôi.
Tôi viết những dòng này để gửi đến những ai đang mắc kẹt trong hoàn cảnh tương tự: Nếu bạn phải đánh đổi sự bình yên để giữ một người hay một công việc, hãy dũng cảm buông tay. Sự bình yên bên trong bạn mới là điều đáng trân trọng và giữ gìn đến cùng.
Admin
Nguồn: VnExpress
