Ở tuổi 41, sau một chặng đường hôn nhân từ năm 2012, tôi đang đối diện với những ngã rẽ không ngờ. Vợ chồng tôi, đều là dân tỉnh lẻ lên Hà Nội lập nghiệp, quen nhau qua sự giới thiệu của anh trai tôi. Những năm đầu, cuộc sống vợ chồng tôi khá chật vật trong căn trọ nhỏ, rồi dần dà chuyển sang căn rộng hơn. Sau 5 năm dành dụm và vay mượn, chúng tôi mua được một căn chung cư nhỏ ở xa trung tâm thành phố.
Khi chung cư tăng giá, chồng tôi muốn bán để mua đất với suy nghĩ đất đai là tài sản bền vững cho tương lai của con trai. Tôi ban đầu không đồng ý vì muốn con có một môi trường sống ổn định, gần trường học. Nhưng sau nhiều tranh cãi, tôi đã nhượng bộ.
Chúng tôi bán nhà, dồn hết tiền tiết kiệm và vay mượn thêm để mua một mảnh đất 60m² ở một vùng quê, với dự định sau này xây nhà cho cả gia đình và ông bà nội. Còn chúng tôi thì quay lại cảnh thuê trọ. Kể từ đó, cuộc sống của tôi trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Chúng tôi thuê một căn chung cư gần trường cũ của con để tiện việc học hành. Nhà ở, nơi học thêm của con và chỗ làm của tôi nằm ở ba địa điểm khác nhau. Để tiết kiệm chi phí, tôi tự đưa đón con mỗi ngày. Sau đó, tôi quyết định chuyển về gần trường cấp một của con.
Tôi luôn mong muốn con trai được học ở một trường tốt. May mắn thay, con tôi đã đỗ vào một trường chất lượng cao ở trung tâm Hà Nội, cách xa mảnh đất chúng tôi đã mua. Tôi ngày càng không muốn xây nhà ở đó. Sau ba năm, chúng tôi đã tích lũy được một khoản tiền, nhưng vẫn chưa đủ để xây nhà. Công việc của chồng tôi gặp khó khăn sau dịch bệnh, thu nhập giảm sút, trong khi chi phí sinh hoạt ngày càng tăng cao.
Chồng tôi làm trong ngành xây dựng, thường xuyên phải nhậu nhẹt. Dù tôi đã nhiều lần nhắc nhở, anh vẫn không thay đổi. Hầu hết việc nhà, con cái đều do tôi quán xuyến. Anh thường về nhà chơi game hoặc đi nhậu. Khi con trai bước vào tuổi dậy thì, tôi mong anh quan tâm đến con hơn, nhưng anh chỉ mua một cuốn sách giáo dục giới tính cho con tự đọc.
Ba tháng trước, chồng tôi đi công tác xa và bị tai biến mạch máu não sau một buổi nhậu với bạn bè. Khi tôi vào viện, đồng nghiệp của anh đã trao cho tôi chiếc điện thoại và ví của anh. Một người đồng nghiệp nói với tôi rằng đêm qua anh đã gọi điện thoại rất lâu ở ngoài cổng. Linh tính mách bảo tôi có điều gì đó không ổn.
Tôi mở điện thoại của anh và phát hiện ra một bí mật động trời. Anh đã dùng một số điện thoại khác để sống một cuộc đời khác: độc thân, có con riêng và đã ly hôn từ năm 2020. Anh còn tham gia các ứng dụng hẹn hò và tán tỉnh nhiều phụ nữ. Đau đớn hơn, anh còn khoe ảnh con trai tôi để lấy lòng họ. Tôi còn phát hiện ra anh đã lừa tôi đi công tác để gặp gỡ một người phụ nữ ở Lào Cai và có một “người vợ” khác ở Hà Nội. Cuộc gọi cuối cùng trước khi anh bị tai biến là cho “vợ” anh.

Trong điện thoại của chồng tôi còn có rất nhiều hình ảnh và video anh quan hệ với những người tình, thậm chí có cả video quay ngay trên chiếc giường của chúng tôi. Chồng tôi bị tai biến, liệt nửa người. Tôi và mẹ chồng thay nhau chăm sóc anh ngày đêm. Mặc dù uất ức, tôi vẫn cố gắng chăm sóc anh. Mẹ chồng tôi không hề hỏi han tôi mà luôn cho rằng đó là trách nhiệm của tôi.
Tôi đã lưu lại tất cả những bằng chứng ngoại tình của anh. Khi anh tỉnh táo hơn, tôi đã hỏi về “người vợ” kia, nhưng anh chối. Chỉ khi tôi đưa ra những bằng chứng cụ thể, anh mới bật khóc và xin tôi tha thứ. Tôi biết mình không thể tha thứ cho anh. Tôi dự định sẽ để anh điều trị nội trú trong 6 tháng, sau đó đưa anh về quê sống cùng bố mẹ. Tôi không thể tiếp tục sống với một người đàn ông đã phản bội mình. Tôi cũng không thể vừa nuôi con, vừa lo kinh tế, vừa chăm sóc một người bệnh liệt nửa người trong căn nhà thuê chật chội. Tôi cần được giải thoát để có thể lo cho con.
Điều tôi lo lắng nhất bây giờ là con trai. Tôi luôn tự nhủ không được nói xấu bố trước mặt con và động viên con vào viện thăm bố. Tôi thực sự bế tắc và không biết phải làm gì tiếp theo.
Admin
Nguồn: VnExpress
